Thứ Hai, 27 tháng 4, 2026

No Farewells To San Francisco _ Ngô Thế Vinh

 Flashback _ 51 Years Later 

 

For Nguyễn Trùng Khánh 

And then came what had been expected.  The day of returning to Vietnam had definitely arrived.  A few weeks ago several people had advised that I stay on.  They said that if I wanted they would even help me escape to Canada.  I had wavered ambivalently between two alternatives.  On the one hand stood the appeal of a new way of life, free and comfortable; on the other, lay the deep longing for my grey-haired mother, for the breeze rustling through a bamboo grove, and for the delicately pungent smell of a bowl of pho, beef noodle soup – an indescribable, tender emotion.  And above all, I was reminded of an utterance from the short dialogue between Doctor Rieux and Rambert in Camus' work The Plague: "There is no shame in preferring happiness, but there may be shame in choosing happiness for oneself alone.”

Ton Kan, The First-Lieutenant Marine M.D., an autobiography (Journal of Vietnamese Physicians in Canada, 1993), pp. 94-9





Seen against a misty background imprinted with the distant Golden Gate Bridge, tourist-packed and passengers spilling over its sides, the cable car announced itself with clinking sounds as it descended a steep hill.  That sight seemed to Phan the hallmark of San Francisco, a sight which had not changed from its image on the postcard sent many years earlier from this refined and beautiful city.  Fifteen years after mailing that postcard, Phan could not believe he had returned to this scenery.  It all felt unreal to him, the unreality having its origins in evoked images of a journey taken during that time long past. 

Chủ Nhật, 26 tháng 4, 2026

Cựu Kim Sơn Chưa Hề Giã Biệt

 Chương Trình Đọc Chuyện Chọn Lọc 

https://www.youtube.com/watch?v=7gMugv1WSCo

 

Gửi Nguyễn Trùng Khánh

Thế rồi, cái gì phải đến cũng đến. Ngày trở về Việt Nam đã tới. Mấy tuần trước đó có vài người khuyên tôi nên ở lại. Nếu tôi muốn họ sẽ giúp tôi trốn sang Canada. Tôi lưỡng lự mãi. Một bên là cám dỗ của một đời sống mới, tự do và đầy đủ tiện nghi. Một bên là nỗi nhớ nhung, mái tóc bạc của bà mẹ già, ngọn gió rì rào trong bụi tre ngà, một tô phở nóng, một cái gì rưng rức khó tả. Và nhất là cuộc đối thoại ngắn ngủi giữa bác sĩ Rieux và Rambert trong La Peste của Camus : “Il n’y a pas de honte à préférer le bonheur, mais il peut avoir de la honte à être heureux tout seul”. Tôn Kàn, Quan hai lang tây lính thủy đánh bộ. (tr.94-95 TSYS 1993)

 

DA MÀU_ Ngô Thế Vinh 1969 (2)

“Tân binh” Ngô Thế Vinh – Trung tâm Huấn luyện Quang Trung (1969)

Tiếng leng keng của chiếc tàu điện đang đổ dốc với chật ních du khách đứng lan cả ra thành tàu, trên một nền xa mờ thấp thoáng chiếc cầu Golden Gate: cảnh ấy như biểu tượng của Cựu Kim Sơn không đổi thay từ bao năm trên tấm Postcard gửi đi từ thành phố thanh lịch mỹ miều này. Từ ngày hôm ấy, mười lăm năm sau, chẳng thể nghĩ rằng hơn một lần Phan trở lại nơi đây. Cảm giác như không hề có thật. 

Thứ Năm, 23 tháng 4, 2026

Cứu nguy Nguồn Nước và Môi Sinh Đồng Bằng Sông Cửu Long

Dự Án Thuận Thiên: Xử Lý Nước Sông và Bổ Sung Nước Ngầm

Tác giả: Phạm Phan Long

20 Tháng Tư , 2026

Lời giới thiệu:

Sau nhiều  dự án lãng phí vì không đạt  được mục đích mà còn gây thiệt hại nặng nề cho Đồng Bằng Sông Cửu Long, từ dự án ngọt hóa bán đảo Cà Mau hoàn toàn thất bại, dự án cống đập Ba Lai gây rối loạn toàn bộ hệ sinh thái, dự án thoát lũ ra biển Tây cắt mất lũ tự nhiên, nguồn phù sa dinh dưỡng và gây ra sạt lở và sụt lún. Dự án cống đập Cái Lớn Cái Bé có hiệu quả ngăn mặn ngắn hạn, nhưng làm ngọt mặn xáo trộn không đồng bộ với nhu cầu của đồng bằng. Vì thế công trình lớn nào đưa ra bây giờ đều cần phải cân nhắc tránh rủi ro, nhất là những rủi ro có thể thấy trước phải tránh né ngay từ đầu, hay phải có biện pháp giảm thiểu tối đa.

Trước tình trạng thừa phèn, thừa ô nhiễm, thừa nước mặn và thừa các công trình thủy hại, nhưng lại thiếu nước sạch, thiếu phù sa, thiếu chất dinh dưỡng và nhất là thiếu ngân sách.

Thứ Hai, 6 tháng 4, 2026

Nỗi Khổ của Nông Dân Miền Tây Ngày Nay

 Lúa rẻ hơn cà phê: 

Làm thì lỗ, không làm thì khổ

Nguyễn Văn Tuấn 

Mỗi lần về quê, lòng tôi lại nặng trĩu một cảm giác xót xa khó tả. Lần này, câu chuyện vụ hè thu khiến tôi không khỏi băn khoăn.

Ngồi bên tách cà phê vỉa hè miệt quê, anh hàng xóm người Khmer thế hệ n, giọng vẫn còn chút lơ lớ đặc trưng, kể với tôi trong tâm trạng không vui:

“Năm nay làm lúa lỗ nặng, mày ơi. Nhưng không làm thì mấy ổng kêu lên ‘hỏi thăm’.”

Tôi ngạc nhiên hỏi “mấy ổng” là ai. Anh thở dài: “Là cán bộ xã chớ ai. Bà con thôi.”

Tại sao lỗ?

Lí do thì quá rõ ràng và phũ phàng. Chi phí đầu tư cho một vụ hè thu gần như bằng, thậm chí vượt cả tiền bán lúa.

Anh chỉ tay ra ruộng, tính toán từng khoản một cách thiệt thòi.

Tôi ghi lại những con số để tính toán. Nhưng anh khoát tay nói: “tao tính rồi, mỗi công tao lỗ chừng 500 ngàn.”