Nhớ Về BS Hà Ngọc Thuần
Khóa 13, Quân Y Sĩ hiện dịch VNCH
BS Đỗ Hữu Tước
Đã lâu tôi không có dịp nói chuyện với anh bạn BS nhà văn Ngô Thế Vinh. Bất ngờ có điện thoại anh gọi cho hay là anh bị mất các số điện thoại bạn bè. Anh cũng báo cho tôi hay một tin buồn về sự qua đời của một anh bạn cũ trong ban biên tập tờ Nguyệt san "Tình Thương" của SVYK Sài Gòn vào thập niên 1960. Đó là BS Hà Ngọc Thuần ở Brisbane( Australia). Ở tuổi già lúc nhớ lúc quên tôi ngại ngần nhận lời sau khi anh Vinh cho hay cũng đã nhờ các anh em Tình Thương khác nữa!
Cũng lâu lắm tôi không liên lạc hay nói chuyện với anh Thuần vì cách biệt giờ giấc và lỉnh kỉnh dùng Viber, Zalo. Tôi nhớ lần chót gặp gỡ anh chị Thuần ở Brisbane đã hơn chục năm rồi. Tôi còn nhớ vào một dịp cuối tuần, tôi từ Melbourne lên Brisbane thăm anh chị Thuần. Gặp anh tại phòng mạch, anh em tay bắt mặt mừng, hàn huyên đủ thứ chuyện.
Phòng mạch anh gọn gàng ấm cúng. Sau đó tôi theo một anh bạn lái xe lên phía bắc đi thăm bãi biển và thành phố Gold Coast. Anh chị Thuần hẹn chiều về gặp nhau ở một tiệm ăn. Khi chúng tôi trở lại Brisbane thì không ngờ bị kẹt xe trên xa lộ. Tôi rất nóng ruột vì cái hẹn với anh chị. Nhưng khi về đến tiệm thì đã muộn cả giờ. Tôi không nghĩ là anh chị còn ở đó, nhưng thật ngạc nhiên, anh chị và vài người bạn vẫn còn đó. Tôi tạ lỗi cùng mọi người và anh chị chỉ cười xoà, rộng lượng thông cảm.
Chị Thuần nói chị cũng bận trả lời những người hâm mộ chị, gọi phone liên tục nên cũng quên cả giờ giấc. Khi đó, chị nổi tiếng là "một nhà ngoại cảm" không thua gì mấy nhà ngoại cảm trong nước hồi đó và chị có rất nhiều người tin tưởng và ngưỡng mộ khắp nơi. Chị Thuần còn hát rất hay. Tôi không nhớ rõ là trong một kỳ Đại hội Y sĩ Toàn cầu nào, chị đã trình bầy một ca khúc với anh đệm đàn được khán giả ngưỡng mộ! Anh Thuần đàn Tây ban cầm rất giỏi. Nhìn anh chị đàn hát như gợi nhớ cặp đôi "anh đàn em hát" trong bài thơ "Tình Cầm" của thi sĩ Hoàng Cầm.
Viết về anh Thuần, xin ngược thời gian để nói về lớp về lớp đệ Nhất B3, trường Chu Văn An năm 1958. Hiệu đoàn là giáo sư Đàm Xuân Thiều, Sử địa thầy Vũ Khắc Khoan, Việt văn thầy Trần Trọng San, Toán thầy Bạch Văn Ngà, Lý hóa thầy Trương Hoàng Ngữ.
Đối diện với bàn các thầy và bảng đen là ba dẫy bàn học sinh. Anh Thuần ngồi bàn gần cuối dẫy bên phài cùng với các anh BS Nghiêm Sỹ Tuấn, Nguyễn Thanh Giản. Tôi ngồi ở bàn đầu cùng dẫy. Dẫy giữa cùng bàn gần chót có anh bác sĩ Nguyễn Hoàng Hải, hiện ở San Jose, California.
Tuy là ban B (toán) nhưng anh em theo nghề Y đến 7 người. Ra trường năm 1965 có các anh BS Nguyễn Hoàng Hải, BS Nghiêm Sỹ Tuấn và BS Nguyễn Thanh Giản. Ra trường năm 1966 có các anh BS Hà Ngọc Thuần, BS Quách Đức Hộ, BS Nguyễn Văn San và tôi BS Đỗ Hữu Tước. Bên lớp B2 có anh BS Trần Xuân Dũng (BS Thủy Quân Lục chiến) năm 1965, BS Đàm Xuân Khôi năm 1966.
Trong lớp, anh Nghiêm Sỹ Tuấn và anh Hà Ngọc Thuần có chữ viết rất đẹp. Các anh vẽ cũng đẹp. Các anh học chữ Hán và rất giỏi Hán ngữ, đọc sách Lâm Ngữ Đường... Hai anh rất am thông cổ ngữ và văn học. Anh Tuấn còn làm thơ "nhị thập bát tú". Ra trường anh là Y sĩ Nhẩy dù tiền tuyến và đã hy sinh ở chiến trường Khe Sanh khi còn rất trẻ.
Anh Thuần là quân y sĩ hiện dịch. Khi tôi còn ở Tổng y Viện Cộng Hòa thì anh Thuần ở viện bài lao Ngô Quyền - Thủ Đức, cùng với anh BS Nguyễn Văn Bảo, bút hiệu "con Cò" chủ bút Diễn đàn "liêu trai chí dị" thế kỷ 21.
Cả hai anh Thuần và anh Bảo rất tích cực trong hoạt động của Diễn đàn Quân y Hiện dịch. Anh Thuần có kiến thức rất uyên bác về văn học, thơ phú. Những bài sưu tầm viết về lịch sử trường Y, về các bác sĩ đàn anh, chứng tỏ anh là người chịu tìm tòi, tra cứu rất hữu ích cho những ai muốn học hỏi thêm.
Trong nhóm chủ biên của tờ Nguyệt san Tình Thương, ban đầu ngoài chủ nhiệm BS Phạm Đình Vy, chủ bút BS Nguyễn Vĩnh Đức, anh cùng các anh BS Trần Xuân Ninh, Trần Xuân Dũng, Nghiêm Sỹ Tuấn, Đặng Vũ Vương, Lê Văn Châu (Trang Châu) Bùi Thế Hoành, Hà Xuân Quỳnh là những bỉnh bút chủ lực. Với các anh Bát Sách Nguyễn Thanh Bình, Trần Mộng Lâm, Vũ Thiện Đạm, Đỗ Hữu Tước phụ trách mục văn nghệ lai rai. Anh Ngô Thế Vinh, tổng thư ký thì coi như "Thập bát ban võ nghệ."
Về gia cảnh tôi không biết nhiều về con cháu của anh chị Thuần, người anh lớn của anh Thuần là Trung tá Hải Quân VNCH, đó là anh Hà Ngọc Lương, đậu thủ khoa khóa Hải Quân, đã tự sát cùng cả gia đình trong thảm kịch tháng tư 1975! Anh Thuần cũng có một cậu em trai út nhưng tôi không biết gì nhiều, cô em gái liền với anh là Hà Thị Lan Nha, đã theo ngành Luật. Cô cũng đã qua đời cách đây ít năm. Hồi đó tôi đã tưởng anh Thuần sẽ sang tham dự đám tang của cô em bên California, và hy vọng sẽ gặp anh, nhưng anh đã không sang.
Xưa, thi hào Lý Bạch đã nói "đời là giấc mộng lớn", những người từ giã cõi đời này là những người đã tỉnh mộng. Anh Thuần ơi! như vậy là anh đã tỉnh mộng rồi! Có điều sự tỉnh mộng của anh đã để lại bao thương tiếc cho các anh em còn lại của nhóm "Tình Thương ngày cũ" và là sự mất mát lớn cho Diễn đàn Cộng đồng người Việt.
Bác sĩ Đỗ Hữu Tước
Seattle, WA
09/06/2026
Đỗ Hữu Tước, bút hiệu Đỗ Trần, sinh năm 1940, cùng gia đình di cư vào Nam 1954, học sinh Chu Văn An, theo học Y Khoa Sài Gòn, trong ban biên tập Nguyệt San SVYK Tình Thương, tốt nghiệp Y Khoa Sài Gòn 1966, chức vụ cuối cùng Y sĩ Đại uý Trưởng Khu Ngoại Khoa 3 Tổng Y viện Cộng Hoà; Tu nghiệp Bệnh viện Letterman Presidio, San Francisco 1974. Sau 1975, định cư và sau đó hành nghề Y khoa tại Hoa Kỳ cho tới khi nghỉ hưu. Hiện sống cùng gia đình tại Seattle, tiểu bang Washington.